Anh sẽ đưa em đi về mái nhà của mẹ hơn 20 năm về trước, anh sẽ đưa em về gốc mít có chú mèo mướp nằm dài hong nắng, tiếng máy bay ầm ù ban trưa. Lúc bé anh có mái tóc râu ngô, chiếc áo kẻ và đôi giày rất rộng. Mẹ nuôi anh bằng tiếng ru, mẹ nuôi anh bằng yêu thương và hi vọng, để bây giờ cho anh đôi bàn tay ấm, con tim đủ đầy chứa được bóng hình em.



Em biết buồn từ khi em lớn lên, từ khi mái tóc dài buông ngang vùng trời thiếu nữ. Gặp lại em đôi mắt em sầu vương mà lòng anh niềm thương vây kín. Anh sẽ đưa em lên tàu về với tuổi thơ qua. Ở nơi đó em không buồn không sầu bởi những chuyện viển vông, tình cảm không làm bận tâm đôi chân người bước.
Anh cũng sẽ về tuổi thơ cùng em, anh sẽ về nhặt những bông hoa khế, anh cài lên mái tóc em khi gió chuyển mùa. Anh sẽ đưa em ra bờ sông ngắm những con đò, anh đưa em ra ruộng lúa non hái những nụ đòng đòng thơm mùi sữa. Tiếng cười em giòn như tiếng suối.
Em – cô gái vừa có chút kiêu sa thị thành lại vừa có nét đẹp hoang sơ như người sơn nữ. Mỗi khi gặp em anh nhớ về Hà Nội, anh nhớ về Tây Bắc . Anh nhớ những cánh diều tuổi thơ vi vút trên cao. Nhớ cả dòng suối uốn quanh chân cầu, hoa ban trắng tinh rụng đầy nỗi nhớ. Những nét đẹp núi rừng ẩn chứa trong em.
Còn vé nào đi tuổi thơ không em?
Lên tàu cùng anh mình ngược thời gian quay về quá khứ, em sẽ thấy ngạc nhiên vì ngày đó không buồn như bây giờ, em sẽ thấy con tim và khối óc không còn mỏi mệt. Em sẽ vui với tự nhiên, vui với một manh áo mới ngày tết đến, vui với những món quà nhỏ xinh như gói kẹo vừng. Lên tàu về tuổi thơ cùng anh, gạt những nỗi buồn lại sân ga đừng mang theo nữa. Chuyến tàu sẽ đưa mình đi qua những hình ảnh đẹp ngược về quá khứ, những thước phim quay chậm đời mình.
Lên tàu đi em, anh mua được vé rồi. Trong giấc mơ đêm nay chúng mình cùng đi nhé. Ngày mai khi tỉnh giấc mọi thứ sẽ trở về trong em nguyên vẹn ngày xưa, và em sẽ lại là em phải không cô bé? Mọi nỗi buồn sẽ tan biến vào gió, và em mỉm cười xinh đẹp bên anh.
Anh sẽ luộn là người đợi em ở cuối con đường, dù mùa Đông hay trời chiều bão tố. Em cứ gọi anh, anh sẽ ở đó. Nắm tay em đi suốt chặng đường dài.


Cô không đẹp. Cô tự nhận thấy mình như vậy. Anh hiền lành và nhân hậu, giống như những nhân vật trong truyện cổ tích mà cô biết.
Cô không nổi bật. Cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Anh không quá xuất sắc, nhưng cũng đủ tháo vát để chiều theo những đòi hỏi đỏng đảnh của cô.
Cô không tham vọng. Tất cả những gì cô mơ ước là một cuộc sống bình dị và một tình yêu không nhiều sóng gió. Anh bình lặng, nhưng chiều chuộng cô.
Anh yêu cô thầm lặng.
Cô coi anh như một người anh trai – tin tưởng và gần gũi.
Anh – không một lời tán tỉnh ngọt ngào.
Cô – không một bí mật nào cô không nói cho anh. Từ chuyện “ Tức chết đi được đứa bạn em…” Đến chuyện “Bọn em chia tay cũng gần 1 năm rồi. Vậy mà đôi khi, vẫn chạnh lòng nhớ…” Trên trời dưới bể, không chuyện gì cô không kể anh nghe – trong trẻo và sinh động.
Anh giống như một chiếc máy thu âm – chỉ biết lắng nghe.
Cô giống như một đứa trẻ – chẳng bao giờ biết giấu giếm cảm xúc.
Anh chiều cô – giống như một người anh trai chiều em gái vậy. “ Em thích nghe nhạc à? Bài nào thế?” Vậy là ngày hôm sau, cô có ngay một chiếc CD chỉ toàn những bài hát cô thích. “ Em đang làm gì vậy? Ôi trời ơi, chừng ấy dữ liệu của bao nhiêu công ty, copy đến bao giờ cho hết?” Vậy là anh thức suốt đêm download cho cô toàn bộ website của cả Công ty chứng khoán ấy.
Cô nhõng nhẽo. Ừ thì anh nói cô trẻ con mà. Cô thích bắt bẻ anh cái này cái kia. Cô thích hỏi đủ thứ trên đời. Cô thích anh là người đầu tiên nghe cô kể về một ngày của cô. Cô gọi điện cho anh lúc nửa đêm chỉ để khóc rưng rức và nói: “Tự dưng dở hơi, mở cuốn nhật ký ra xem lại, rồi bỗng thấy nhớ người ấy da diết…”.

This tutorial will explain step by step how to install a new blogger template to your blogger blog.

1. Log in to your Blogger Dashboard

Category

Category

Category

Category